Ngủ đi em, đừng lo chuyện ngày mai…

Có thể, một người quên rồi nhưng một người vẫn còn nhớ. Một người quay đi, bỏ lại một người vẫn mong chờ… Tình yêu như giấc mộng, người thổn thức sau cùng luôn là người khổ đau! Ngủ đi em để yêu thương chìm vào trong mộng mị….

Ngủ đi em, đừng lo chuyện ngày mai
Ai của ai, chẳng còn quan trọng nữa…
Tình yêu, suy cho cùng, cũng là một câu hứa
Nên lắm người quên, Em nhớ để làm gì?

Ngủ đi em, tình đẹp có mấy khi
Người ta bảo dở dang là còn mãi
Dẫu yêu thương của em chỉ toàn là ngang trái
Gói ghém lại rồi, phải mạnh mẽ, nha em!

Ngủ đi nhé những yêu thương khờ dại
Gió sẽ thổi, sẽ quên một bờ vai
Nắng sẽ hồng và mưa cũng sẽ tạnh
Thời gian nhòa… kỉ niệm sẽ phôi phai…

(Khuyết Danh)

Tình yêu đầu đời ai chẳng khờ dại. Để làm gì ư? Để nhận lấy nhớ nhung…

Một hạt nắng thả hồn theo ngọn gió
Mưa khóc thầm giận dỗi rắc khô hanh
Sỏi đá cũng đa tình, em thấy đó
Huống chi sương gió, huống chi anh

Đừng bao giờ em nhé, nhắc tên anh
Một lần thôi cũng van em đừng gọi
Đôi mắt anh giờ vô hồn mệt mỏi
Nên đánh rơi một vệt nắng bên thềm

Đừng nhớ anh, em cũng đừng nghĩ tới
Ngoảnh mặt đi mà xem như đánh mất
Hãy để trôi đi những điều nhỏ nhặt
Nhung nhớ làm chi một kẻ bên lề.

(Khuyết Danh)

Rồi đến một lúc nào đó, những thăng trầm của tuổi trẻ sẽ chỉ còn là…

—- Quá khứ!

Đến một lúc thanh xuân thành hoài niệm
Em tiếc nuối điều gì và muốn gặp những ai?
Có còn chăng là câu chuyện phù phiếm
Về dăm ba khuôn mặt người, về những nỗi đúng sai

Hay đến lúc buồn vui thành nhàn nhẹ
Hẳn đau thương cũng sẽ hóa tầm thường
Em có chắc những thăng trầm tuổi trẻ
Đã ngủ yên rồi trong một tối nhiều sương?

(Khuyết Danh)

 

Leave a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*