Đã sống ở đời sao lại không uống rượu…

Sống trên đời, có thể có rất nhiều thứ không cần phải biết. Nhưng có một thứ, ai cũng nên biết và cần phải biết, đó là…uống rượu! Thật không ngoa khi nói rằng Rượu chính là người bạn trung thành, tận tụy nhất của con người. Dù bạn là người như thế nào, dù cho bạn là ai, dù bạn ở trong hoàn cảnh nào… thì, rượu vẫn ở bên cạnh bạn từng giây, từng phút.

Thật vậy, rượu có mặt trong mọi ngóc ngách của phồn hoa đô thị, rượu góp mặt trong mọi cuộc vui từ phố xá tấp nập tới nơi hoang vu rừng sâu hải đảo, rượu đi vào sâu thẳm trong tâm can mỗi người, rượu vừa là bạn, vừa là tình thâm vừa là nguồn cảm hứng vô bờ bến. Rượu biến con người từ xa lạ thành thân thuộc, từ đơn sơ thành nồng thắm…

Hai người lạ gặp nhau, một chén rượu mời nói lên tình hữu nghị, cụng ly uống cạn, giới thiệu danh xưng… vậy là có thêm một người bạn. Rượu như một chiếc cầu nối đơn sơ, mộc mạc nhưng mở đầu cho biết bao tình cảm chân thành. Đôi khi chỉ cần một ly cũng đủ thành tri kỷ. Rượu là sợi dây vô hình kéo những người xa lạ lại gần nhau, rượu như chất keo định mệnh gắn kết những con người cô độc… Rượu là tín hiệu của làm quen, rượu thay cho lời chào, rượu thay cho tiếng gọi…

Khi một người hướng tới bạn với ly rượu đầy trong tay, nghĩa là người đó đang phát ra tín hiệu “tôi muốn làm quen, chúng ta không phải kẻ thù, chúng ta là bạn”. Và khi hướng tới một ai đó cùng một ly rượu, chắc hẳn bạn cũng muốn nhận lại một câu trả lời, bạn cũng muốn được đáp trả, muốn nhìn thấy tín hiệu “chúng ta sẵn sàng là bạn…”.

Nói về lòng bao dung không gì bằng được rượu, nói về sự độ lượng cũng không gì qua được rượu. Rượu không nề hà bất kỳ ai, không xa lánh người vất vả nơi lều tranh chiếu cói, cũng không xu nịnh kẻ giàu sang nơi đô thị hoa lệ. Rượu luôn bên cạnh mỗi người, gần gũi, bao dung và luôn sẵn sàng khi ai đó cần đến. Sẵn sàng giúp xua đi mọi nỗi buồn…, sẵn sàng tiếp thêm sức mạnh cho mọi cuộc vui bùng cháy.

Trong cuộc đời của mỗi người, không có một chứng nhân lịch sử nào gắn bó bằng rượu. Rượu chứng kiến mọi thời khắc trong cuộc đời mỗi người, từ khi sinh ra cho tới lúc về với cát bụi. Men rượu lâng lâng đánh dấu tình yêu đầu đời cùng lũ bạn trời đánh. Giọt nước mắt khi chia tay ắt hẳn cũng được lau khô bởi vị đắng của rượu. Khi bạn thành công, rượu chễm chệ trên bàn tiệc chúc mừng, lúc thất bại rượu lặng lẽ bên cạnh… Rượu mừng tân hôn hạnh phúc, rượu đánh dấu thời khắc lứa đôi về một nhà, rượu cùng bạn hồ hởi đón đứa con đầu lòng, rượu xót xa tiễn người về đất mẹ… Nếu nói tới một trang nhật ký, có lẽ rượu chính là trang nhật ký dài nhất của cuộc đời mỗi con người!

Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng hoàn mỹ, đâu phải lúc nào cũng êm đềm trôi qua. Rồi sẽ có những khi rượu hóa thân thành sứ giả, tận tụy hi sinh cho những lỗi lầm của con người. Chỉ bởi vì, rượu đủ bao dung để tha thứ cho mọi lỗi lầm của cuộc sống, rượu cũng đủ can đảm để nhận lấy những sứ mệnh gian nan. Khi một người muốn xin lỗi ai đó, rượu lĩnh xướng trách nhiệm tiên phong thực hiện nghĩa vụ. Một chén rượu nồng bỏ qua mọi ân oán… Lúc này rượu là một nam nhi đích thực, dám sai dám nhận, dám làm, dám chịu.

Một chén rượu đủ giải quyết mọi ân oán, một chén rượu cũng đủ tăng thêm phần vinh quang, hiếm có tiệc mừng chiến thắng nào mà lại thiếu đi rượu, hiếm có ly rượu mừng công nào lại bị phũ phàng gạt bỏ. Thiếu đi rượu chính là thiếu đi niềm vui, thiếu đi rượu chính là thiếu đi cao trào, thiếu đi rượu chính là thiếu đi đỉnh điểm. Thiếu đi rượu chính là thiếu tất cả!

Cũng không biết từ bao giờ rượu đã trở thành sợi dây vô hình “bôi trơn” mọi mối quan hệ giữa người với người trong cuộc sống thường nhật. Thật vậy, khi bạn muốn nhờ ai đó, bạn thường mời người ta uống rượu. Khi ai đó cần bạn giúp đỡ họ cũng sẽ mời bạn uống rượu. Đơn giản như vậy, rượu nhiễm nhiên trở thành liều thuốc quý giá kéo dài con đường mỗi người phải đi, đưa con người từ mối quan hệ này tới mối quan hệ khác.

Khi cô đơn người ta tìm tới rượu, lúc hạnh phúc người ta cũng tìm tới rượu. Đông người cần có rượu, một mình cũng cần có rượu. Người giàu sang uống rượu, người nghèo cũng uống rượu…

Rượu hay như vậy, vĩ đại như vậy, nồng ấm như vậy… Nếu sống trên đời mà không biết uống rượu thì quả thật uổng phí!!!

Từ xưa tới nay bậc quân chủ dùng rượu đãi quần hùng, kẻ trượng phu dùng rượu kết bằng hữu, cánh hồng nhan mượn rượu tỏ nỗi lòng…  Mọi việc tựa hồ không thể nào rời xa khỏi rượu. Rượu, rốt cuộc có cái gì mà hay tới như vậy? Rốt cuộc mang hình hài ra sao mà biết bao người mê đắm?

Có lẽ chỉ rượu mới có đủ “bụi trần” để ai cũng thấy gần gũi, ai cũng thấy thân thuộc. Ai cũng tìm thấy ở đó một góc của riêng mình.

uống rượu giải sầu

Nhấp một ly rượu, cảm giác đầu tiên là vị cay xè quấn lấy đầu lưỡi. Tiếp đến trong vị cay có vị đắng vờn quanh khoang miệng rồi từ từ trôi xuống cuống họng. Khi vị đắng qua đi người ta không khó để nhận thấy vị ngọt dịu nhẹ lẫn với hơi men xộc lên mũi, thoát ra cùng hơi thở. Mọi dồn nén trong người dường như cũng theo đó bật ra khỏi lồng ngực… Sảng khoái! Người biết uống rượu ai cũng thích nhất giây phút đó, giây phút hơi rượu nồng hắt ra cùng nhịp thở. Dù chỉ vài giây nhưng khoảnh khắc đó dường như hội tụ đầy đủ ngũ vị của cuộc sống: Đắng, cay, ngọt, bùi, chua chát… Đến khi “thở hắt” ra được, đến khi buông bỏ được thì dường như đã có quá nhiều điều hối tiếc.

Cuộc sống với biết bao hương vị, chẳng qua cũng chỉ gói trọn trong một ly rượu. Khi giọt rượu đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, ai cũng thấy đầu tiên là cay đấy, rồi đắng đấy, sau đó là vị ngọt thoáng qua, là cảm giác lâng lâng, hân hoan thống khoái. Chỉ một ly rượu thôi nhưng mang theo bao dư vị: Vị ngọt của sữa mẹ, vị ngọt của tình yêu, vị ngọt của của gia đình, rồi trong đó lại xen lẫn vị mặn, vị chát của nước mắt, vị đắng của thất bại và vị chua của những giọt mồ hôi. Chua, ngọt, đắng, cay.. cứ hòa quyện, cứ đan xen như muốn ngậm ngùi bày tỏ: Trong cuộc sống chẳng có hạnh phúc nào không đi liền với đắng cay, chẳng có ngọt ngào nào không mang theo chua chát…

Xưa nay người ta thường ví mỹ nhân như rượu nồng, người xa rồi hương vẫn thoang thoảng, bóng dù đã khuất nhưng hơi ấm mãi quẩn quanh. Rượu cũng vậy, dốc cạn ly rồi vị mới nồng nàn, uống say rồi hương mới ngất ngây. Hương rượu như tình đầu của tuổi trẻ, từ từ ngấm vào da thịt, nồng nàn chảy theo từng mạch máu. Hừng hực nhưng ngọt ngào, mạnh mẽ nhưng ấm áp. Đủ để người ta si mê, và cũng đủ để người ta quyến luyến.

Đó cũng là cái lẽ của những kẻ uống rượu để quên sầu, uống vào rồi trái tim không còn lạnh, uống vào rồi trái tim sẽ ấm lại, và khi có hơi ấm đâu còn thấy cô đơn. Người ta chỉ cô đơn trong lạnh lẽo, chứ nào ai cô đơn trong ấm áp?

Rượu cũng là nơi để con người nhìn thấy được chân tình. Chỉ khi uống rượu con người mới quên đi bản năng giỏi che dấu để nói lên suy nghĩ trong lòng. Chỉ có rượu mới khiến người ta dù không bắt ép nhưng vẫn nói thật, dù không thân quen nhưng cũng không cần giả tạo. Chính vì thế, đã có tác gia từng viết “chỉ trong cơn say anh mới dám nắm lấy tay em, kéo em về bên cạnh. Chỉ khi say anh mới hoảng loạn nói ra lời yêu anh dấu kín, chỉ đến khi say bờ môi mới điên cuồng tìm đến bờ môi…”.

Rượu cho người ta dũng khí, rượu cho người ta sức mạnh, rượu cho người ta cả cuồng si tuổi trẻ. Cạn một chén tinh thần khoan khoái, cạn hai chén tràn trề sức trâu ngựa, cạn ba chén tự tin dâng đầy, cạn bốn chén trời đất cuồng quay, cạn năm chén quên đi tất cả, cạn sáu chén trời đất là nhà… Chỉ có rượu mới có thể đưa con người chạm tới những thứ gần gũi nhất, chạm đến những cảm giác thân thuộc nhất. Chỉ có rượu mới có thể đưa người ta trở về quá khứ, sống lại những hoài niệm ấm áp, sống lại những ký ức ngủ quên. Chỉ có rượu mới có thể giúp con người “tẩy trang” đi lớp mặt nạ của cuộc sống. Và cũng chỉ có rượu mới đưa con người từ cát bụi trở về với cát bụi!

Rượu hay như vậy đấy, gần gũi, nồng nàn như vậy đấy… Thế mà kiếp người không biết uống rượu thì thật uổng phí. Đã trót sống ở đời, thôi thì cũng nên một lần “nguyện say say mãi dẫu rằng ngửa nghiêng”. (Lý Bạch).

Chợt nhận ra đã lâu rồi không uống rượu.

Leave a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*